Biểu cảm của em về cây chuối đạt điểm cao

0
Loading...
Biểu cảm của em về cây chuối đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Biểu cảm của em về cây chuối

Bài làm

Quê nội tôi ở một vùng nông thôn nghèo Bắc Bộ, nơi làng quê thanh bình chưa bị cái xô bồ, vội vã của thành phố ảnh hưởng, nơi người ta vẫn trồng lúa, trồng rau để trang trải cho cuộc sống hàng ngày. Một nơi như thế, mỗi dịp lễ Tết hay nghỉ hè, tôi đều xin bố mẹ được về thăm quê. Tôi yêu thích tất cả cảnh vật quê tôi, nhưng có lẽ có một thứ mà tôi luôn thiên vị hơn một chút. Vườn chuối sau nhà bà là nơi tôi hay tới nhất, bởi những cây chuối nơi đây luôn mang đến cho tôi những cảm xúc và ấn tượng đặc biệt, hơn bất cứ loài cây nào tôi biết.

Vườn chuối nhà bà đã có từ rất lâu, năm nào cũng có quả. Chuối vốn dĩ là loài cây không quá cao, thường chỉ từ hai đến ba mét. Thân chuối xanh mượt xen kẽ những bẹ lá đã úa vàng, nhẵn nhụi chứ không xù xì như thân cây phượng, xà cừ. Từ gốc lên, thân cây thon dần, thẳng tắp lên đến tận ngọn. Không có cành, lá chuối mọc trực tiếp từ thân cây. Những tàu lá lớn, nhỏ kết hợp cùng các sắc xanh đậm, nhạt khác nhau lại trở nên thật hài hòa và bắt mắt. Nhìn những tàu lá mượt mà mọc tỏa ra từ thân cây, tôi chợt nhớ tới những chùm pháo hoa rực rỡ tỏa sáng trên nền trời đêm. Những tàu lá này cũng vậy, chúng tỏa ra thứ ánh sáng xanh tươi mơn mởn, tràn đầy sức sống dưới ánh nắng ban mai mỗi sớm, khi sương vẫn còn vương đâu đó trên vài tàu lá non mới mọc. Vườn chuối của bà tất cả đều là giống chuối tiêu. Chuối tiêu ngon nhất vào tầm tháng Tám, tháng Chín Âm lịch, chính là độ giữa thu. Tháng ấy, chuối đã kết thành buồng. Từng nải chuối nhỏ xếp thành một hàng từ trên xuống dưới tạo nên một buồng lớn với những trái chuối đã tròn đầy đặn.

Chẳng phải tự nhiên mà chuối được coi là loài cây đặc trưng cho vùng nông thôn miền Bắc. Cây chuối mang một vẻ đẹp giản dị mà cũng vô cùng thuần khiết, một vẻ đẹp bình yên, không ồn ào, phô trương như những con người thôn quê bình dị, chất phác. Dù là khi còn non, khi trưởng thành hay lúc đã bắt đầu úa tàn, tàu lá chuối vẫn luôn gắn chặt mà chưa bao giờ tự rời khỏi thân như những loại cây khác. Ông bà ta xưa nay đều rất trân trọng cây chuối, người ta từ lâu đã ví cây chuối với người mẹ bởi những đức tính đáng quý của loài cây này. Mẹ là người sinh ra ta, nuôi dưỡng ta nên người, cả cuộc đời mẹ luôn hy sinh vì ta, luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với ta. Cây chuối cũng vậy. Ngay từ khi mới mọc, bẹ chuối còn non đã ôm sát vào lõi cây, để đến khi cây lớn hơn, những bẹ chuối ấy phát triển thành những tàu lá lớn lớp này xếp chồng lớp kia, che mưa che nắng cho những trái chuối con đầu tiên bắt đầu nhú ra.

Loading...

Cứ như thế, thân chuối thẳng tắp, vững chãi chống đỡ cho buồng chuối ngày một trĩu nặng, tàu lá lớn, nhỏ xen kẽ nhau như đôi bàn tay người mẹ yêu thương mà ôm ấp, bảo vệ đàn con. Có lần tôi đã thắc mắc, tại sao mỗi cây chuối lại chỉ cho ra một buồng duy nhất, rồi sau đó nó sẽ tự úa tàn mà chết. Bà tôi giải thích, là do cây chuối cũng giống như một người mẹ, dành tất cả chất dinh dưỡng, những gì tinh túy nhất của cả một đời cho đàn con mình- những trái chuối từ lúc chúng mới nhỏ xíu mà xuất hiện cho đến khi đã tròn đầy để được chặt xuống. Khi đã úa tàn mà ngã xuống, cây chuối mẹ ấy lại nhường chỗ cho những cây chỉ vừa mới nhú lên những ngọn non mơn mởn. Nguyện hy sinh cả một đời để chăm lo cho con dẫu biết có thể tương lai, bản thân sẽ chẳng thể được báo đáp, ấy chính là đức tính vô cùng đáng quý, đáng trân trọng của cây chuối. Một loài cây đẹp như thế sao có thể không yêu thích được?

Biểu cảm của em về cây chuối đạt điểm cao

Biểu cảm của em về cây chuối

Cây chuối không chỉ là người bạn thân thiết mà còn được coi như một thành viên không thể thiếu trong mỗi gia đình nông thôn. Chuối xuất hiện rất nhiều trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của người dân, bởi bất kì bộ phận nào của loài cây này cũng đều có thể dùng được. Quả chuối không chỉ thơm ngon mà rất có giá trị dinh dưỡng, dù là dùng trực tiếp hay sấy khô, làm mứt. Chuối, bất kể còn xanh hay đã chín, đều có thể ăn theo các cách phù hợp. Hoa và lõi chuối cũng được dùng để làm nộm hay những món rau ăn kèm. Củ chuối vùi ở dưới lòng đất cũng được đào lên, chế biến thành những món ăn đặc trưng chỉ có ở vùng thôn quê dân dã. Người xưa lợp nhà bằng những tàu lá lớn, gói các loại bánh truyền thống hay địa phương cũng bằng lá chuối. Tôi luôn yêu thích cây chuối hơn cả cũng là vì điều này. Ngay cả khi đã dành cả cuộc đời mình cho những trái chuối con, cây chuối mẹ vẫn còn giúp đỡ người dân rất nhiều trong cuộc sống của họ. Một loài cây như thế thật đáng trân trọng biết bao!

Đối với cây chuối, tôi luôn có một tình cảm đặc biệt. Chắc chắn rồi, bởi tuổi thơ của tôi chính là những chiều chơi đùa với đám bạn cùng xóm trong vườn chuối của bà. Chúng tôi chơi với những bẹ chuối đã già úa mà đổ xuống, ngã trên mặt đất. Cũng có khi, chúng tôi thi xem ai leo lên đến ngọn chuối nhanh hơn, còn tinh nghịch mà ngồi mãi ở trên không chịu xuống. Những lúc vừa đói vừa mệt mà được ăn dù chỉ một trái chuối chín vàng thôi cũng đã thấy như lấy lại được năng lượng ngay lập tức.

Thật khó để diễn tả hết tình cảm của tôi đối với loài cây này. Với nhiều người, có lẽ cây chuối cũng như vô vàn những loài cây khác, thậm chí còn có phần không nổi bật bằng. Nhưng chỉ cần bỏ ra một chút tâm ý, quan sát, tìm hiểu, gắn bó với cây chuối, tôi tin bất cứ ai cũng sẽ cảm nhận được vẻ đẹp thanh thuần và yên bình ở loài cây đáng yêu, đáng quý này.

Hải Anh