Biểu cảm về cây bàng mà em biết đạt điểm cao

0
Loading...
Biểu cảm về cây bàng mà em biết đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Biểu cảm về cây bàng mà em biết

Bài làm

Tuổi thơ của tôi gắn liền với những năm tháng hồn nhiên nơi ruộng vườn, làng quê và những con đường quanh co xanh mát. Nơi đó có biết bảo kỷ niệm hồn nhiên mà tôi không bao giờ muốn đánh mất. Cây bàng trước cổng nhà bà ngoại cũng là một phần kí ức tươi đẹp của quãng đời hạnh phúc ấy.

Nơi tôi sinh ra và lớn lên là một miền quê nông thôn nên có rất nhiều cây cối. Những con đường, những mảnh vườn đều ngợp bóng cây xanh. Trước cổng nhà ngoại tôi có một cây bàng rất to. Tôi không biết nó có từ bao giờ, chỉ biết rằng, khi tôi lớn lên nó đã sừng sững đứng đó. Nghe bà ngoại nói, cây này được trồng từ những mẹ tôi còn nhỏ. Thế nên nó trở thành cây cổ thụ của cả xóm, nơi mà người ta vẫn ngồi hóng mát mỗi buổi chiều hè.

Thân cây bàng màu xám xịt, nhẵn bóng hơn xà cừ hay phượng vĩ. Cũng vì được trồng lâu năm nên gốc nó to lắm, phải mấy đứa trẻ con chúng tôi ôm mới hết. Cây bàng gắn liền với cuộc sống của gia đình tôi, với tuổi thơ tôi từ những ngày tôi vừa bước chân đến với thế giới này. Nó như một phần không thể thiếu của gia đình tôi, thân thương và gần gũi lạ kỳ.

So với những loài cây lấy bóng khác, lá bàng thuộc hàng to nhất. Có những lá to hơn hai bàn tay. Chúng tôi thường lấy làm quạt những khi mất điện hoặc những lúc ngồi hóng mát dưới gốc cây. Cầm lá bàng phe phẩy cũng mát lắm. Có những cây, cành bàng mọc một vòng tròn quanh thân, thành tầng thành lớp. Những chiếc lá non màu xanh mơn mởn, lá già thì xanh đậm hơn. Chúng xếp sát vào nhau, che mát cả một khoảng trời. Mùa thu đến, lá bàng chuyển màu vàng đặc trưng. Chúng rơi rụng xuống, xào xạc cả con đường. Chúng xếp sát vào nhau, che mát cả một khoảng trời.

Loading...

Biểu cảm về cây bàng mà em biết đạt điểm cao

Biểu cảm về cây bàng

Dưới gốc bàng, tôi đã có biết bao khoảnh khắc tuyệt vời cùng ngoại. Những buổi chiều mùa hè, ngoại thường mang chiếu ra trải dưới gốc cây để ngồi hóng mát. Tôi nằm gối đầu lên đùi ngoại, mắt ngước lên bầu trời xa xăm. Lá bàng to nên dường như che kín, thỉnh thoảng hé ra những vệt xanh thẳm len lỏi qua kẽ lá. Những tia nắng cuối ngày hắt xuống, chiếu rọi qua những khe nhỏ rồi in hằn lên mặt đất. Tôi thích cảm giác ấy lắm. Nó bình yên khi nằm bên nội, nhẹ nhàng và trong lành dưới bóng mát của cây bàng thân yêu.

Những năm còn nhỏ, nhà tôi vẫn chưa dùng bếp ga mà nấu bằng bếp củi. Tôi chỉ mong lá bàng rụng thật nhiều để lấy vào nấu bếp. Lá bàng cháy to lắm, tiếng lửa cháy kêu lèo xèo. Tôi thấy nhớ mùi thơm của ngọn lửa tuổi thơ, thấy thèm bát cơm được nấu trong nồi gang, bên bếp củi quê hương. Những năm tháng ấy tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng lại chứa đựng biết bao kỷ niệm tuyệt vời mà có lẽ rằng dù sau này lớn lên tôi vẫn không thể quên được hương vị thân quen ấy.

Cây bàng nơi đầu ngõ nhà ngoại còn cho đám trẻ chúng tôi thức quà tuổi thơ ngon tuyệt. Ai cũng thích thú khi được ăn trái bàng. Chúng mọc từng chùm, màu xanh đậm, to hơn ngón chân cái. Khi chín, trái bàng phổng lên, căng mọng và có màu vàng óng. Nó có vị chua chua chát chát rất hay. Không phải quá ngon nhưng sao chúng tôi thích lắm. Chiều nào cũng trèo lên cây vặt từng trái. Chùm nào ở xa, cả đám lại kiếm que để bứt. Chúng tôi không chỉ ăn phần “thịt” mà còn ăn cả hạt bàng. Dùng đá đập nát lớp vỏ bọc bên ngoài rồi ăn cùi bên trong. Nó bùi bùi không biết dùng từ nào để tả được. Món ăn từ quả bàng dường như là một trong những món ngon nhất của tuổi thơ của những trẻ nông thôn như tôi.

Cây bàng không chỉ cho tôi bóng mát mà nó còn là nơi chôn dấu biết bao kỷ niệm tươi đẹp của tuổi thơ. Kỷ niệm về bà ngoại kính yêu, về những người bạn hồn nhiên bé nhỏ. Nó là một phần ký ức chẳng bao giờ tôi có thể quên đi.

Seen