Biểu cảm về thầy cô giáo của em đạt điểm cao

0
Loading...
Biểu cảm về thầy cô giáo của em đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Biểu cảm về thầy cô giáo của em

Bài làm

Dân tộc Việt Nam luôn có truyền thống tốt đẹp “Tôn sư trọng đạo”. Đó là sự biết ơn đối với thầy cô, những người chèo lái con thuyền tri thức mang đến cho thế hệ học trò biết bao điều bổ ích. Công ơn to lớn ấy suốt đời chúng ta chẳng thể nào quên.

Ba mẹ lại người sinh ra ta, mang ta đến với cuộc sống này. Họ nuôi dưỡng và dạy dỗ ta nên người. Để trở thành một người có ích, chúng ta cần phải trau dồi biết bao nhiêu kiến thức. Và thầy cô chính là người mang đến cho ta những tri thức vô tận của nhân loại mà nếu không nhờ có công ơn dạy dỗ ấy, chúng ta sẽ chẳng có được ngày hôm nay.

Ngay từ những ngày còn bé, khi chỉ là những đứa trẻ hia, ba tuổi, chúng ta đã được ba mẹ cho đi nhà trẻ, trường mẫu giáo. Ở đó, ta được làm quen với những người bạn mới, với môi trường mới, nơi mà chúng ta lần đầu tiên được biết đến khái niệm “thầy, cô giáo”. Họ là những người giáo viên đầu tiên của cuộc đời ta. Thầy cô ở trường mẫu giáo như người mẹ, người cha luôn nhẹ nhàng và quan tâm đến từng miếng ăn, giấc ngủ của những đứa “con” bé nhỏ. Vậy nên mới có câu thơ:

Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo
Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền

Họ dạy cho ta những kiến thức nhỏ bé xoay quanh cuộc sống nhưng lại là nguồn kiến thức quý báu giúp một đứa trẻ lớn lên. Những bông hoa, những nét vẽ nguệch ngoạc hay những vần thơ, tiếng hát đơn giản đều được thầy cô tận tình chỉ dạy. Cũng nhờ có họ, những đứa trẻ lớn lên với một tâm hồn đầy âm nhạc, sắc màu và giàu tình cảm thân thương.

Biểu cảm về thầy cô giáo của em đạt điểm cao
Biểu cảm về thầy cô giáo của em

Loading...

Chúng ta cứ lớn dần, được quen nhiều người bạn mới, được gặp thêm thầy cô mới. Khi lên lớp một, biết bao bỡ ngỡ, rụt rè của ngày đầu tiên đi học đã khiến bao đứa trẻ phải khóc lóc và bám lấy mẹ không rời. Nhưng thầy cô đã nhẹ nhàng đến bên, ân cần, trìu mến dìu ta vào lớp học. Sự quan tâm dịu dàng ấy như là nguồn sức mạnh để ta vững vàng tự mình bước đi mà chẳng còn phải mè nheo mẹ nữa. Cũng từ đây, con đường học tập chính thức mở ra một trang mới với biết bao điều hay, thú vị đang chờ đón phía trước và sẵn sàng chào đón những đứa trẻ mang trong mình khát khao chinh phục kiến thức bước vào. 

Đối với tôi, thầy cô không chỉ là người truyền đạt những tri thức nhân loại bổ ích mà họ còn như một người thân trong gia đình. Thầy cô không chỉ có trách nhiệm giảng dạy cho học sinh hiểu mà họ còn quan tâm đến những vấn đề thông thường trong cuộc sống của từng người. Bạn nào có khó khăn thầy cô cũng sẵn lòng giúp đỡ. Cô giáo chủ nhiệm năm lớp sáu của tôi cò tự bỏ tiền túi để mua tặng những bạn học sinh nghèo những cuốn sách giáo khoa mới tinh. Sự quan tâm ấy thật sự khiến học sinh chúng tôi không khỏi xúc động và cảm kích. 

Những giờ ra chơi hay sinh hoạt lớp vào cuối tuần, cô giáo chủ nhiệm của tôi đều giành ra một khoảng thời gian nhất định để tâm sự với đám học trò. Cô kể về cô, về những năm tháng sinh viên khiến chúng tôi thích thú vô cùng. Cô lắng nghe những câu chuyện của chúng tôi một cách chăm chú. Những khi có vấn đề khó, cô đều đưa ra những lời khuyên bổ ích. Cô chẳng bao giờ nặng lời hay mắng nhiếc học sinh. Ai làm sai, ai không tốt cô đều dùng ánh mắt dịu dàng và những lời lẽ ân cần để dạy bảo chúng tôi. Cũng chính sự dịu dàng ấy đã khiến chúng tôi tự giác ngoan hơn và cùng nhau cố gắng học tập để không phụ lòng mong mỏi cũng như công lao dạy dỗ của cô. Cả tập thể lớp ngày càng tiến bộ khiến nhà trường hết lời khen ngợi. Tất cả những thành công ấy đều do sự dạy dỗ tận tình của cô cùng tình yêu thương mà cô đã dành tặng cho đám học trò chúng tôi.

Bên cạnh gia đình, thầy cô là người mà tôi kính trọng và biết ơn nhất. Công lao dạy dỗ và tình yêu thương của họ dẫu đi hết cuộc đời này tôi vẫn chẳng thể nào quên. Chỉ mong họ mãi mạnh khỏe để dạy dỗ nên biết bao thế hệ học trò có tri thức và có nhân phẩm tốt như trái tim ấm áp của mình.

Seen