Cảm nhận của em về bài thơ Cảnh Ngày Hè của Nguyễn Trãi đạt điểm cao

0
Loading...
Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ “Cảnh ngày hè” của Nguyễn Trãi

Bài làm

Bài thơ “Cảnh ngày hè” được sáng tác khi Nguyễn Trãi về ở ẩn tại Côn Sơn. Bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh thiên nhiên xinh đẹp, tràn trề sức sống mà còn nói lên những tâm tư, nguyện vọng sâu trong lòng tác giả.

Ngay câu thơ đầu tiên, tác giả đã vẽ nên một bức tranh nhàn nhã, yên bình.

Rồi hóng mát thuở ngày trường

Đằng sau câu thơ là hình ảnh Nguyễn Trãi đang ung dung ngồi hóng mát. Chính lựa chọn về ở ẩn, nhà thơ mới có được thời gian rảnh rỗi để hòa mình vào thiên nhiên, tận hưởng vẻ đẹp vô tận của thiên nhiên. Nếu vẫn ở chốn quan trường đầy bon chen, toan tính, làm sao ông có thể có được những phút giây thư thái ấy. “Ngày trường” là cả một ngày dài nhàn rỗi, không vướng bận thế sự. Đằng sau bức tranh nhà thơ thong dong tận hưởng thiên nhiên là một nỗi niềm đầy tâm sự. Xã hội phong kiến suy tàn, ý chí, nguyện vọng của ông không được công nhận, ông đành phải từ quan để về ở ẩn. Khát khao được cống hiến, được phục vụ nhân dân, mang đến cho họ cuộc sống tự do, thái bình đã không thể thực hiện. Chán ghét cảnh quan trường, ông về sống chan hòa với thiên nhiên, với những ngày dài nhàn rỗi, ung dung, tự tại.

Cảm nhận của em về bài thơ Cảnh Ngày Hè của Nguyễn Trãi đạt điểm cao

Cảm nhận bài thơ Cảnh ngày hè

Hòa mình với cây cỏ, với đất trời, nhà thơ được chìm đắm với vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên.

Hòe lục đùn đùn tán rợp giương
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương

Một khung cảnh mùa hè bừng bừng sức sống. Những cây hòe căng tràn nhựa sống đang “đùn đùn” xum xuê cành lá, che mát cả một khoảng trời. Màu xanh của cây, của cỏ, màu xanh của bầu trời làm không gian như tươi mát, nhẹ nhàng. Những hàng thạch lựu đang đau nhau phun ra bầu trời màu đỏ rực lửa. Những đốm đỏ xen lẫn màu xanh của lá, của trời vẽ lên một bức tranh sinh động, căng tràn sức sống. Đâu đó xung quanh đây, là mùi thơm thoang thoảng của hoa sen. Có lẽ đã vào cuối hè nên mùi hoa nhẹ bớt, nó không còn thơm phức, ngào ngạt như những ngày giữa mùa hè rực rỡ. Mùi hoa nhè nhẹ, thoang thoảng, làm cho không gian vừa có cảnh, có hương, đê mê lòng người. Dưới con mắt của người thi sĩ lòng đầy cảm xúc, bức tranh mùa hè càng thêm đẹp đẽ và tươi mới.

Loading...

Trước cảnh vật đất trời đầy sức sống, Nguyễn Trãi nghĩ đến cuộc sống của con người.

Lao xao chợ cá làng ngư phủ
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương

Ở đây, nhà thơ dùng hình ảnh “chợ” để nói đến cuộc sống của người dân. Đây là biểu tượng của sự thái bình, no đủ. Chỉ khi dân chúng được thái bình, những khu chợ mới hoạt động sầm uất. Có kẻ buôn, kẻ bán, có người mua hàng cùng tiếng cười nói rôm rả. Sự “lao xao” ấy là tất cả niềm vui và sự ấm no mà Nguyễn Trãi khao khát được thấy mỗi ngày. Bởi vì khi đó, quần chúng nhân dân đã không còn phải chịu cảnh lầm than, không còn phải sống trong nỗi đau và bất hạnh. Người dân ấm no, hạnh phúc là mong muốn và cũng là ước nguyện của chính nhà thơ.
Rồi âm thanh “dắng dỏi” của tiếng ve gợi lên vẻ đẹp quen thuộc của làng quê. Tiếng ve lấp sau màu xanh của lá, len lỏi vào không gian, kêu lên những âm thanh đặc trưng của mùa hè. Tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước lại trào dâng trong lòng tác giả.

Dễ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp bốn phương

Ở hai câu thơ cuối bài, nhà thơ đã sử dụng điển tích, điển cố để nói lên tiếng lòng của chính mình. Tác giả đề cập đến Ngu cầm là vì thời vua Nghiêu, vua Thuấn, đất nước thái bình, thịnh trị. Vua Thuấn có một khúc đàn nổi tiếng “Nam Phong” khảy lên để ca ngợi nhân dân no đủ, sản xuất ra nhiều lúa, khoai. Điển tích ấy như muốn nói lên ước mơ của Nguyễn Trãi. Ông cũng luôn mong ước nhân dân được sống trong sự ấm no, đủ đầy, không phải lo lắng chiến tranh, loạn lạc. 

Dân chúng ở khắp bốn phương được giàu đủ là ước nguyện mà cả đời nhà thơ luôn nung náu. Ông muốn đem hết sức lực, tài trí để phục vụ vua, cống hiến cho dân chúng. Thế nhưng, khi những ước nguyện không được chấp nhận, ông đành từ bỏ chốn quan trường để sống một cuộc đời bình yên, hòa hợp với thiên nhiên. Ông chán ghét cuộc sống đầy tranh đua nơi quan trường, ghét sự tối tăm của chế độ phong kiến, ông muốn từ bỏ, muốn rời xa để tâm hồn ông không bị nhuốm bẩn. Danh lợi, vinh hoa, phú quý, tất cả đều không có ý nghĩa gì với Nguyễn Trãi. Ông thà lựa chọn cuộc sống giản dị nơi thôn quê để giữ tâm hồn mình trong sạch còn hơn là sống trong một xã hội đầy thối nát và bất công.

Bài thơ “Cảnh ngày hè” không chỉ vẽ lên bức tranh hè bừng bừng sức sống với những âm thanh và vẻ đẹp quen thuộc của chốn thôn quê mà qua đó, nó còn thể hiện được tâm hồn, ước nguyện của chính tác giả. Ông luôn khát khao dân chúng được sống một cuộc đời ấm no, hạnh phúc, không phải sống trong chiến tranh, loạn lạc. Tấm lòng nhân đạo và giàu tình thương ấy mãi là nét đẹp trong tâm hồn Nguyễn Trãi để dù bao nhiêu năm sau, nhân dân vẫn nhớ đến và ngợi ca ông như một vị anh hùng bất diệt.