Cảm nhận của em về bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương đạt điểm cao

0
Loading...
Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương

Bài làm

Bác Hồ, vị cha già của dân tộc, tuy Bác đã ra đi nhưng hình ảnh người vẫn luôn trường tồn trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam. Bài thơ “Viếng lăng Bác” của nhà thơ Viễn Phương đã nói lên sự tiếc thương và lòng thành kính của tác giả cũng như của đồng bào ta trước vị chủ tịch nước vĩ đại.

“Viếng lăng Bác” được sáng tác năm 1969. Sau khi lăng Bác khánh thành, nhà thơ Viễn Phương có dịp ra thủ đô viếng Bác. Trong hoàn cảnh xúc động và nghẹn ngào ấy, ông đã viết nên những vần thơ đầy cảm xúc. Mỗi câu, mỗi từ như chứa đựng biết bao tình cảm xót thương dâng lên Người.

Khi đất nước còn trong cảnh loạn lạc, hai miền Nam – Bắc chưa thống nhất, mặc dù rất muốn ra viếng Bác nhưng đồng bào miền Nam lại không thể. Họ đã ở lại chiến trường, đã anh dũng chiến đấu để bảo vệ nền độc lập, tự do, thống nhất nước nhà. Đó như một món quà mà nhân dân đã đánh đổi bằng xương máu, sức lực để dâng lên Bác. Vậy là từ nay, đất nước thái bình, dân tộc thống nhất, ước nguyện của Bác, những cống hiến của Bác cũng đã đến ngày được đền đáp. Và ở nơi ấy, Bác sẽ mỉm cười với những đứa con của dân tộc.

Mở đầu bài thơ là khung cảnh của buổi sáng viếng thăm.

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong xanh hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre, xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng

Đó là lời giới thiệu của tác giả. Đoàn người từ trong Nam, vượt qua một chặng đường dài để có thể về thủ đô viếng Bác. Ngay từ bên ngoài lăng, chào đón họ là hàng tre xanh ngát đang đung đưa trước gió. Tại sao có biết bao loài cây, loài hoa, nhưng tác giả lại chọn tre xanh? Tất cả đều chứa đựng một ý nghĩa to lớn. Tre là biểu tượng của dân tộc Việt Nam, biểu tượng cho con người Việt Nam. Dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, dù ở nơi đất đai màu mỡ hay vùng đất khô cằn, tre vẫn luôn ngát xanh một màu. Tre nhỏ nhắn nhưng dẻo dai, bền bỉ nư sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam. Dù mưa to, bão lớn cũng không thể quật ngã được những thân tre nhỏ bé. Cũng giống như đồng bào ta, tuy thô sơ da thịt, nhưng vẫn kiên cường, bất khuất trước kẻ thủ, không một thế lực thù địch nào có thể đánh bại được sức mạnh to lớn ấy.

Đoàn người viếng thăm lăng Bác tiến sâu vào bên trong. Họ quan sát thấy vầng thái dương rực cháy.

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày dòng người, đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng, bảy mươi chín mùa xuân

Cảm nhận của em về bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương đạt điểm cao

Loading...

Cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Ở khổ thơ này, chúng ta bắt gặp hình ảnh “mặt trời” hai lần. Thế nhưng, hai lần ấy lại mang hai ý nghĩa khác nhau. “Mặt trời” thứ nhất là mặt trời của thiên nhiên, của tạo hoá. Ngày ngày, nó vẫn nhô lên sau rặng tre, cao dần, và chiếu xuống thứ ánh nắng vàng vọt để mang sự sống đến khắp nhân gian. Mặt trời ấy hằng ngày vẫn đi qua bên lăng Bác. “Mặt trời” thứ hai là một ẩn dụ thật đẹp. Đó chính là Bác Hồ, là cách ví von đầy ấn tượng của tác giả. Với Viễn Phương, hay với chính dân tộc Việt Nam, Bác là ánh mặt trời soi sáng con đường chúng ta đi, Bác đã tìm ra được hướng đi đúng đắn cho dân tộc để dành lấy nền độc lập. Người mãi mãi trường tồn trong lòng chúng con như sự vĩnh hằng của mặt trời thiên nhiên.

Bác ra đi để lại biết bao xót thương cho dân tộc. Hằng ngày, từng đoàn người vào viếng Bác với nỗi tiếc thương, nghẹn ngào. Họ đã kết thành tràng hoa xinh đẹp để dâng lên “bảy mươi chín” mùa xuân Người đã dành trọn cho dân tộc. Bác đã mang mùa xuân về trên mọi miền Tổ quốc, trong sự hân hoan và hạnh phúc.

Đoàn ngươi miền Nam tiến vào sâu trong trong lăng để chiêm ngưỡng Bác.

Bác nằm trong lăng, giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Dẫu biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim

Bác nằm đấy, xung quanh là thứ ánh sáng tuyệt đẹp như vầng nhật nguyệt. Khuôn mặt dịu hiền của Người như bừng sáng cả không gian. Sau biết bao gian nan, vất vả, giờ đây Bác mới được yên giấc ngủ ngủ và mỉm cười về sự thống nhất của nước nhà. Dẫu biết rằng, “sinh lão bệnh tử” là điều không tránh khỏi, nhưng nhìn Người nằm đó, nỗi đau như nhói sâu vào tim những đứa con đang vây quanh Người. Xót xa, thương tiếc trước sự ra đi đầy đau đớn.

Và rồi, cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến lúc phải chia tay.

Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Đoàn người viếng lăng đến lúc phải đi. Những giọt nước mắt, những cảm xúc không muốn rời đi. Điệp từ “muốn” như nói lên hết ước nguyện của nhà thơ. Ông muốn được làm con chim để hằng ngày mang tiếng hót thánh thót làm không khí quanh lăng thêm vui nhộn. Nhà thơ muốn làm đóa hoa để tỏa hương thơm quanh Người, muốn làm cây tre để đời đời trung hiếu bảo vệ Bác với giấc ngủ yên bình. Hình ảnh hàng tre lại một lần nữa xuất hiện, như muốn thể hiện hết tâm tư của đồng bào Việt Nam vẫn luôn tiếc thương và ghi nhớ công ơn to lớn của Người.

Như vậy, bài thơ “Viếng lăng Bác” đã thể hiện được hết tấm lòng của người dân Việt Nam muốn dâng lên vị cha già kính yêu của dân tộc. Bác ra đi là sự mất mát quá lớn của dân tộc, nhưng hình ảnh Người vẫn mãi mãi trường tồn trong lòng chúng con với sự kính yêu và biết ơn vô hạn.

Từ khóa tìm kiếm

  • cảm nghĩ của em về bài viếng lăng bác