Cảm nhận của em về bài thơ Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu đạt điểm cao

0

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu

Bài làm

Bài thơ Việt Bắc chính là khúc ca về tình quân dân gắn bó về thiên nhiên của núi rừng Việt Bắc. Bài thơ là sự đánh dấu của kháng chiến kết thúc và giống như một bài tổng kết về những ngày tháng chiến đấu gian nan nhưng hào hùng.

Việt Bắc được nhà thơ Tố Hữu sáng tác vào tháng 10/1954 sau chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử. Sau chiến thắng ấy thì Trung ương Đảng, Chính phủ và chủ tịch Hồ Chí Minh rời căn cứ Việt Bắc để trở về thủ đô tiếp tục lãnh lạo phong trào cách mạng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, xây dựng nhà nước xã hội chủ nghĩa. Bài thơ được xem là khúc hát ân tình thủy chung của người miền ngược và miền xuôi, giữa người xa đi với người ở lại. Mà mở đầu bài thơ chính là nỗi nhớ:

“Mình về mình có nhớ ta

Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng

Mình về mình có nhớ không

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn”

Giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà tha thiết của những người ở lại. Những câu thơ đều như nhuốm màu của sự chia ly, cách biệt. Mười lăm năm là khoảng thời gian mà những người chiến sĩ cách mạng cùng sống và chiến đấu với những đồng bào nơi đây. Đó không phải là ngày một ngày hai mà là một khoảng thời gian khá dài. Cách xưng hô mình – ta cùng với những câu hỏi dồn dập càng khiến cho người ra đi cảm thấy lưu luyến.

Cảm nhận của em về bài thơ Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu đạt điểm cao

Cảm nhận của em về bài thơ Việt Bắc

Kẻ đi người ở như đang trong một không gian diễn xướng dân gian với khúc hát đối đáp tâm tình. Tố Hữu đã rất thành công trong việc mượn lối hát ấy để diễn tả tình cảnh và cảm xúc lúc bấy giờ. Trước tình cảm của người ở lại thì người ra đi cảm thấy “bâng khuâng”, “bồn chồn bước đi”. Thời khắc chia ly ấy như một dấu ấn, một thời khắc thiêng liêng không thể nào quên được:

Xem thêm:  Trong truyện ngắn "Trăng sáng", Nam Cao viết: "Chao ôi ... kiếp lầm than..." và ở truyện ngắn Đời thừa thì một tác phẩm có giá trị "phải chứa ... gần người hơn". Còn Vũ Trọng Phụng đã nói: "Các ông ... ở đời". Anh (chị) hãy bình luận những ý kiến nêu trên

“Áo chàm đưa buổi phân li

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay”

Áo chàm là loại áo quen thuộc của người dân Việt Bắc, nó giống như một món quà kỷ niệm trao tay nhưng cũng là hình ảnh ẩn dụ cho những đồng bào Việt Bắc đang tiễn đưa các chiến sĩ về xuôi. Người ở lại tiếp tục gợi nhắc về những kỷ niệm trong những tháng ngày cùng sống và chiến đấu:

“Mình đi có nhớ những ngày

Loading...

Mưa nguồn suối lũ những mây cùng mù?

Mình về có nhớ chiến khu

Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai..”

Tất cả gợi lên một khung cảnh tuy có sự vất vả, gian khổ nhưng lại toát lên lý tưởng chung của cả người ở lại với người ra đi. Đó là những tháng ngày đồng cam cộng khổ, là khi người trở về núi rừng cũng trở nên hắt hiu, trống vắng. Điệp từ “mình về” được nhắc rất nhiều lần như đang hoài niệm, thiết tha và tâm trạng nhớ nhung của người ở lại. trong câu thơ còn có sự đối lập giữa “hắt hiu lau xám” và “đậm đà lòng son”, cảnh vật có thể hiu hắt, tiêu điều nhưng con người nơi đây thì vẫn mãi giữ tấm lòng son sắt này. Đáp lại những băn khoăn ấy thì người ra đi đã khẳng định:

“Ta với mình, mình với ta

Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh”

Nối tiếp tình cảm đó chính là những gì mà cả hai đã dành cho nhau trong “mười lăm năm” gian khổ ấy. Đó là cùng chia nhau từng củ sắn lùi, từng bát cơm sẻ nửa, rồi những đêm lạnh thì chia nhau đắp cùng chiếc chăn. Tất cả quãng thời gian đó tạo nên tình đồng chí, tình quân dân thắm thiết. Đó là nỗi nhớ bao trùm toàn cảnh với nhiều kỷ niệm, nhớ về: bản khói, tháng ngày cơ quan, nhớ tiếng mõ rừng chiều…

Xem thêm:  Hãy nêu suy nghĩ của anh chị về câu nói: "Mất tiền là mất ít, mất danh dự là mất nhiều, mất niềm tin là mất tất cả"

Không chỉ có người ở lại nhớ thương da diết, mà người ra đi cũng vậy nhớ về thiên nhiên, về con người. Qua lời của chiến sĩ về xuôi ta như thấy được bức tranh tứ bình với bốn mùa tươi đẹp của núi rừng Việt Bắc hiện lên trước mắt:

“Ta về mình có nhớ ta

Ta về ta nhớ những hoa cùng người

Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng

Ngày xuân mơ nở trắng rừng

‎ Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang

‎ Ve kêu rừng phách đổ vàng

‎ Nhớ cô em gái hái măng một mình

‎ Rừng thu trăng rọi hoà bình

‎ Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”

Trong bức tranh thiên nhiên tươi đẹp đó còn có sự xuất hiện của con người đang hăng say lao động. Đó là một bức tranh hài hòa giữa con người với cảnh vật. Mùa đông với hoa chuối đỏ tươi nổi bật trên nền xanh của rừng núi, rồi khi xuân đến màu xanh của núi rừng đại ngàn đã nhường chỗ cho màu trắng của rừng mơ đương nở hoa khoe sắc. Ấy rồi còn có sắc vàng của rừng phách và những đêm trăng mùa thu làm nao lòng người. Đan xen với những cảnh đẹp ấy chính là hình ảnh những người đồng bào Việt Bắc đang miệt mài lao động. Kết hợp với điệp từ “nhớ” tạo nên màu sắc của sự hoài niệm về vẻ đẹp đã từng chiêm ngưỡng trong rất nhiều năm. Nhớ về Việt Bắc, nhớ về cuộc kháng chiến hào hùng của dân tộc:

Xem thêm:  Phân tích ý nghĩa ẩn dụ của hình tượng tiếng đàn ghi ta trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor - ca của Thanh Thảo

“Nhớ khi giặc đến giặc lùng

Rừng cây núi đá ta cùng đánh tây

Núi giăng thành luỹ sắt dày

Rừng che bộ đội rừng vây quân thù

Mênh mông bốn mặt sương mù

Đất trời ta cả chiến khu một lòng .

Quân đi điệp điệp trùng trùng

Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan

Dân quân đỏ đước từng đoàn

Bước chân nát đá muôn tàn lửa bay

Nghìn đêm thăm thẳm sương dày

Đèn pha bật sáng như ngày mai lên”

Đánh Tây không chỉ có các chiến sĩ, mà còn có cả đồng bào cả rừng cây, núi đá cũng tham gia vào cuộc kháng chiến. Núi giống như một thành lũy vững chắc, che chở cho họ, rừng cây cũng là một lá chắn tốt để có thể vượt qua được con mắt của kẻ thù. Âm hưởng dồn dập, mạnh giống như những bước chân hành quân của ta. Cảnh hành quân được nhà thơ Tố Hữu miêu tả rất đặc sắc. Sử dụng cụm từ “điệp điệp, trùng trùng” để gợi tả số lượng đông đảo của đoàn quân. Bên cạnh đó còn là sức mạnh: “bước chân nát đá” của những người lính, người dân quân. Tất cả tạo nên một không khí, một bức tranh sử thi hào hùng, hành tráng. Qua đó ca ngợi sức mạnh của chủ nghĩa yêu nước của nhân dân anh hùng trong thời kỳ kháng chiến chống giặc ngoại xâm.

Bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu chính là một khúc ca anh hùng, một khúc ca thắm đượm tình quân dân. Qua đó khiến cho người đọc không chỉ cảm nhận được những ân nghĩa thủy chung của con người mà còn là cả những cảnh thiên nhiên tươi đẹp của núi rừng Việt Bắc. Bài thơ là một trong những sáng tác tiêu biểu của hồn thơ Tố Hữu về những nghĩa tình cách mạng.

Loan Trương

Từ khóa tìm kiếm

  • cam nhan cua anh chi vê đoan tho viet viet bac to huu