Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện Người Con Gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

0

Đề bài: của em về nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Dữ

Bài làm

Từ xưa đến nay, đề tài về người phụ nữ luôn được các nhà văn, nhà thơ ưu tiên lựa chọn cho tác phẩm của mình. Nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của nhà văn Nguyễn Dữ hiện lên với những bất hạnh và tủi hờn của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

Vũ Nương, qua lời của tác giả, là một cô gái xinh đẹp và hết mực dịu hiền. Nàng hay lam hay làm, hiếu thảo với mẹ cha nên trong làng ai cũng yêu quý. Các chàng trai thì mơ ước nàng về làm vợ, những ông bố, bà mẹ lại ước ao nàng có thể trở thành con dâu. Bao nhiêu mối lái nhưng Vũ Nương lại chọn Trương Sinh là người sẽ gắn bó với mình suốt cuộc đời.

Trương Sinh là con một của gia đình cũng có điều kiện. Chàng hiền lành, chăm chỉ nên có thể nói rất hợp với phẩm chất của Vũ Nương. Đám cưới được tổ chức linh đình, làng trên xóm dưới ai cũng chúc mừng. Cuộc đời Vũ Nương từ đây bước sang một trang mới. Ước mơ về một mái ấm gia đình của riêng mình cũng nhen nhóm từ đây.
Trương sinh vốn chăm chỉ, hiền lành nhưng từ khi lấy vợ về chàng lại thêm lười. Bao nhiêu việc lớn việc bé đều đến tay Vũ Nương. Vốn là một cô gái chăm chỉ, nàng luôn làm tốt vai trò của một người vợ, một người con dâu mà chưa một lời than vãn. Nàng chăm sóc và phụng dưỡng mẹ chồng như đối với mẹ đẻ. Cũng vì thế gia đình luôn hòa thuận và yên ấm.

Xem thêm:  Kể lại một câu chuyện về Bác Hồ mà em đã được nghe

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện Người Con Gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Loading...

Niềm hạnh phúc càng thêm vẹn tròn khi Vũ Nương đã mang trong mình một sinh linh bé nhỏ. Nàng và Trương Sinh hạnh phúc vô cùng, còn chuẩn bị sẵn tên cho đứa bé với cái tên bình dị: bé Đản. Những tưởng gia đình cứ thế trôi qua trong niềm vui và hạnh phúc nhưng không phải. Đúng lúc đó, nước nhà có giặc và Trương Sinh buộc phải ra chiến trường. Trước khi đi, nàng căn dặn chồng cố giữ gìn sức khỏe và trở về trong sự lành lặn chứ không màng đến danh lợi, chức tước. Tiễn chồng ra trận, những giọt nước mắt của người vợ hiền không ngừng lăn trên má.

Chồng đi vắng, dù bụng mang dạ chửa nhưng nàng vẫn chăm sóc chu đáo cho mẹ chồng. Đến ngày lâm bồn, nỗi tủi hờn khi không có chồng bên cạnh nàng cũng đều mạnh mẽ vượt qua. Từ đó, ta thấy được ý chí và sức sống mãnh liệt của người phụ nữ cũng như tình yêu thương chồng, yêu thương con của nàng lớn đến nhường nào. Những tháng ở cữ, bao công việc đều đổ lên vai mẹ chồng. Tuổi cao sức yếu, chẳng lâu sau bà cũng lâm bệnh sau đó qua đời. Một mình bồng bế con nhỏ nhưng nàng vẫn lo toan tươm tất cho mẹ chồng được mồ yên mả đẹp. Hàng xóm cũng vì thế càng thêm yêu quý và khâm phục trẻ “neo đơn”.

Khi bé Đản lên ba cũng là lúc Trương Sinh trở về. Niềm hạnh phúc ngập tràn khi từ nay gia đình vợ chồng sẽ được sống bên nhau và cùng nhau nuôi nấng con cái nên người. Bao tủi hờn, nhớ nhung đều được thể hiện qua những giọt nước mắt, qua cái ôm thắm thiết của Vũ Nương dành cho Trương Sinh. Từ đây, ngôi nhà nhỏ sẽ không còn vắng bóng người đàn ông thêm nữa.

Xem thêm:  Văn thuyết minh: Thuyết minh về chiếc nón

Niềm hạnh phúc đang hân hoan thì Vũ Nương phải chịu một kết cục đầy bất hạnh. Trương Sinh, khi đi thăm mộ mẹ cùng con thì được biết một tin vô cùng sửng sốt. “Ông không phải ba tôi. Ba tôi ngày nào cũng đến”. Vốn tính hay ghen, Trương Sinh liền chạy ngay về nhà, túm tóc Vũ Nương và đuổi nàng ra khỏi nhà dù nàng đã cố gắng van xin để được giải thích một lời.

Chính bé Đản, hay chính Vũ Nương đã tự hại bản thân mình. Những ngày chồng đi vắng, khi đứa con nhỏ hỏi ba đâu thì Vũ Nương bèn phải nói dối ba chính là cái bóng của nàng qua ánh đèn mà in lên tường. Cũng bởi thế, một đứa trẻ vừa mới lên ba mới tin đó là sự thật và nô đùa với cái bóng như chính người cha mà bao lâu nay nó ngóng tìm. Trò đùa, lời nói dối của Vũ Nương cộng thêm sự ngây ngô của đứa con đã vô tình đẩy nàng đến đầy tăm tối.

Người chồng mà nàng bao lâu nay mong đợi và thủy chung, trong phút chốc đã tin lời nói của một đứa trẻ mà kết luận ngay tội trạng cho nàng, không cho nàng được giải thích. Đứa con mà nàng mang nặng đẻ đau, chăm sóc ba năm nay lại vô tình hãm hại mẹ nói chỉ bằng một câu nói. Nỗi buồn ấy liệu có người phụ nữ nào có thể chịu đựng được?

Xem thêm:  Em hãy viết 1 đoạn văn 10 - 12 câu triển khai câu chủ đề sau: "Vũ Nương là 1 người mẹ hết lòng yêu thương con, người vợ thủy chung, nàng dâu hiếu...

Trong đêm tối, nàng bước đi trong tuyệt vọng và uất ức. Nhưng làm gì có cách nào khác để giải thích và chính nàng cũng không thể chịu đựng được mối oan ức này. Vũ Nương đã tìm đến cái chết như một sự giải thoát khỏi cuộc đời đầy bất công và tăm tối. Nàng gieo mình xuống sông Hoàng Giang để rửa oan và cũng như để giữ gìn trinh tiết mà bao lâu nay nàng đã gìn giữ nhưng lại không được công nhận. Nàng chết trong nỗi tuyệt vọng, trong nỗi uất hận chẳng biết tỏ cùng ai. 

Đến khi Trương Sinh hiểu ra được “người cha” của đứa con bé nhỏ thực sự là ai thì cũng đã muộn. Chàng chạy đi tìm vợ nhưng nàng đã không còn nữa. Chỉ vì một phút nóng giận và hờn ghen ích kỷ, chàng đã đẩy người vợ dịu hiền, nết na đến con đường không lối thoát. Cũng chính chàng đã khiến cho đứa con vẫn còn nhỏ xíu phải trở thành đứa bé mồ côi mẹ. Cuộc sống khi không có Vũ Nương thì sẽ ra sao? Chàng hối hận, dằn vặt nhưng tất cả cũng chẳng đổi lại được điều gì.

Nhân vật Vũ Nương là một trong những đại diện cho số phận của người phụ nữ thời kỳ phong kiến. Họ là những người phụ nữ hiền lành, nết na nhưng lại phải chịu những bất công, thiệt thòi và oan trái. Cái chết của Vũ Nương mãi mãi ám ảnh bạn đọc và nhận được sự đồng cảm sâu sắc dù trang sách đã được gấp lại.

Seen