Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù đạt điểm cao

0

Đề bài: về nhân vật trong “Chữ người tử tù”

Bài làm

Nguyễn Tuân là một nhà văn nổi tiếng với phong cách “ngông”. Nhân vật trong tác phẩm của ông thường hướng tới cái Chân – Thiện – Mỹ hoàn hảo, đáng mơ ước. Nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” với sự hiên ngang, ngay thẳng và cái tài viết chữ được xem là nhân vật tiêu biểu cho sáng tác của Nguyễn Tuân.

Huấn Cao được xem là hình mẫu của Cao Bá Quát với tất cả những phẩm chất và tài năng đáng ngưỡng mộ. Huấn Cao sống ngay thẳng, hiên ngang, không sợ bất kì thế lực quyền uy nào và cũng chẳng ai có thể dùng , địa vị để mua chuộc ông. Phẩm chất ấy là những nét đẹp ngang tàn của những vị anh hùng vẫn luôn được ngợi ca, đáng tự hào.

Nguyễn Tuân đã xây dựng nhân vật của mình là thủ lĩnh cầm đầu của một nhóm phản loạn chống lại triều đình phong kiến. Ông bị bắt và kết án tử hình. Thế nhưng, trong hoàn cảnh ấy, Huấn Cao vẫn chưa một lần chịu cúi đầu, khuất phục mà ông luôn ngẩng cao đầu, uy phong và lẫm liệt, khiến cả viên quan coi ngục cũng như binh lính phải sợ hãi.

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù đạt điểm cao

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao

Ông vốn là thủ lĩnh của nhóm phản loạn nên ai cũng phải “chú ý”. Ngoài ra Huấn Cao còn có tài bẻ khóa rất giỏi, chốn ngục tù cũng khó có thể đề phòng và giam giữ được ông. Bên cạnh đó, cái tài mà nhà văn muốn nói đến nhiều nhất, cũng như những nhân vật khác luôn để ý đó là tài viết chữ rất đẹp. “Huấn Cao! Hay là người mà tỉnh Sơn ta vẫn ca tụng cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp đó không”?
Sau những khâu tra khảo như thông thường, Huấn Cao và đồng bọn bị nhốt vào ngục. Thế nhưng, có một điều khác lạ đó là, vốn là một tử tù nhưng Huấn Cao lại được đối đãi một cách rất đặc biệt. Những bữa cơm từ khô khốc, không dinh dưỡng được thay bằng những bữa ăn đầy đủ rượu thịt. Huấn Cao được biết đó là sự đãi ngộ đặc biệt mà viên quản ngục muốn dành cho ông. Vốn căm ghét triều đình phong kiến nên ông luôn cảnh giác về hành động kì lạ này.

Ông đã nghĩ, có lẽ tên viên quan cai ngục muốn mua chuộc hay khai thác thông tin gì nên mới đối đãi tốt với ông như vậy. Càng nghĩ ông càng coi thường và khinh rẻ lão. Ông đã thẳng thắn đáp lại sự đối đãi đặc biệt ấy bằng một thái độ dứt khoát đến phũ phàng: “Người hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều là nhà ngươi đừng tới quấy rầy ta”. Huấn Cao không nể nang gì mà đối đáp lại như vậy với viên cai ngục, dù hắn đã đối xử với ông quá đặc biệt và ưu ái dành cho một tên tử tù đáng nhẽ ra phải sống khác.

Xem thêm:  Suy nghĩ và hành động của tuổi trẻ học đường để giảm thiểu tai nạn giao thông

Trước ngày bị đưa ra tử hình, Huấn Cao đã thấu hiểu được cái ý mà viên quản ngục luôn mong muốn lâu nay. Ông ta khâm phục tài viết chữ của Huấn Cao, luôn khao khát có được chữ của ông nhưng lại không dám nói. Qua đó, ta cũng phần nào hiểu được sự trọng dụng và khâm phục những người có tài của nhà văn Nguyễn Tuân, một người cả đời luôn đi tìm cái đẹp và biết nhìn nhận cái đẹp. Ông coi trọng tất cả những người tài, những người xứng đáng với danh hiệu “anh hùng”, “tài tử”. Với ông, cái đẹp như là chân lí sống, là khát khao mà ông luôn luôn theo đuổi. Ông ghét sự tầm thường và luôn luôn hướng tới những thứ hoàn hảo, đạt tới Chân – Thiện – Mỹ.

Huấn Cao không nghĩ rằng, trong chốn ngục tù hôi hám và chật hẹp lại có một tâm hồn rực sáng như thế. Một tên quản ngục lại biết yêu cái đẹp như vậy thật sự là một tấm lòng đáng quý trong thiên hạ. Từ sự coi thường ông chuyển sang nể phục và coi trọng ông ta. Suýt chút nữa ông đã phụ một tấm lòng. Và để đáp lại tấm chân tình ấy, Huấn Cao quyết định sẽ cho viên quản ngục chữ.

Cảnh tượng cho chữ trong tác phẩm “Chữ người tử tù” là một khung cảnh vô cùng hiếm gặp và đặc biệt. Giữa phòng giam chật chội, tối tăm, bên bó đuốc nhỏ, Huấn Cao ngồi viết chữ. Người tử tù chân tay đeo đầy xiềng xích đang phác những nét chữ tuyệt đẹp. Người quản ngục vốn đại diện cho pháp luật lại quỳ một chân bên cạnh, tay run run bê nghiên mực cho người tử tù viết. Cảnh tượng ấy có lẽ chưa bao giờ gặp. Không gian hôi hám của ngục tù lại càng làm nổi bật cho nhân vật Huấn Cao cũng như viên quản ngục đáng kính trọng.

Xem thêm:  Vẻ đẹp của bộ tranh tứ bình trong đoạn thơ sau bài "Việt Bắc" của Tố Hữu: "Ta về mình có nhớ ta,(...) Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung"

Huấn Cao phát hiện ra tâm hồn đáng quý của quản ngục, ông khuyên ông ta nên tránh xa chốn ngục tù, ở đây thì sao có thể thưởng thức được cái đẹp. Ông khuyên quản ngục nên về quê sống, gột rửa tâm hồn thanh cao trước khi muốn tận hưởng cái đẹp mà vẫn luôn khao khát. “Ở đây khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cái đời lương thiện đi”.

Nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” là đại diện cho mẫu nhân vật của nhà văn Nguyễn Tuân. Một người khẳng khái, hiên ngang và lại cso cái tài viết chữ tuyệt đẹp là mẫu hình mà cả đời Nguyễn Tuân vẫn luôn theo đuổi và yêu thích. 

Seen