Kể về một cô giáo mà em quý mến nhất đạt điểm cao

0
Loading...

Đề bài: Kể về một cô giáo mà em quý mến nhất

Bài làm

Thầy cô là người chèo lái con thuyền kiến thức mang ta đến với những chân trời mới tràn đầy trí tuệ và sự hiểu biết. Công ơn to lớn của họ dẫu đi hết cuộc đời này chúng ta vẫn chẳng thể nào quên. Tôi luôn yêu quý và kính trọng những người thầy, người cô của mình. Cô giáo chủ nhiệm năm lớp năm là cô giáo mà tôi quý mến nhất.

Năm ngoái, khi đang còn học dưới mái trường cấp một thân thương, tôi được học với cô giáo chủ nhiệm xinh đẹp và dịu hiền. Ngay từ buổi học đầu tiên, cô đã khiến tôi có một cảm giác thân thương và ấm áp. Cô có giọng nói nhẹ nhàng và trìu mến khiến cho những đứa học trò bé nhỏ đều thấy ấn tượng và gần gũi. Giọng nói ấy đã xua tan đi nỗi sợ hãi và lo lắng cho năm học cuối cấp đầy bước ngoặt. Cô chào đón chúng tôi bằng giọng nói nhẹ nhàng cùng ánh mắt ấm áp.

Tôi còn nhớ rõ ngày hôm ấy, ngày đầu tiên bước chân vào năm học cuối cùng dưới mái trường cấp một, cô bước vào lớp trong tà áo dài trắng sau buổi khai giảng. Mái tóc đen mềm mại càng làm tô thêm vẻ duyên dáng cho hình ảnh người con gái Việt Nam. Cô bước đi nhẹ nhàng, tiến gần vào bục giảng rồi giới thiệu với cả lớp cô sẽ là người chủ nhiệm và cũng là cô giáo dạy môn Tiếng Việt cho chúng tôi trong năm học cuối cấp này. 

Loading...

Kể về một cô giáo mà em quý mến nhất đạt điểm cao

Kể về cô giáo mà em quý mến nhất

Cô giáo chủ nhiệm của tôi năm lớp năm thật khác những giáo viên trước đây. Ngay từ tiết sinh hoạt lớp đầu tiên, cô đã không hề nhắc đến chuyện phải học như thế nào, ròi nội quy và hình phạt nếu chúng tôi không chịu học hành chăm chỉ. Thay vào đó, cô lại đưa cho mỗi học sinh một mẩu giấy nhỏ. Chúng tôi đang tò mò không biết mảnh giấy này để làm gì thì cô bảo: “Các em hãy viết vào mảnh giấy trên tay những việc các em muốn làm cũng như muốn được thay đổi trong môi trường lớp học, hãy viết một cách thật thoải mái những gì các em mong muốn, không phải ngại hay sợ điều gì cả”. Vậy là chúng tôi hăng say viết lên những mong muốn của bản thân vào tờ giấy đầy màu sắc đó.

“Con không muốn học quá nhiều trong một tiết học”. “Con ghét những chồng bài tập về nhà, giá như nó ít hơn một chút thì tốt”. “Con muốn ngồi với bạn An, con quen ngồi với bạn ấy bốn năm rồi”… Cô đọc lên hàng loạt những mong muốn nhỏ bé của đám học trò và thật bất ngờ khi tất cả đều trở thành hiện thực. Cô cho phép chúng tôi được lựa chọn chỗ ngồi miễn sao đảm bảo trong giờ học phải chăm chú nghe giảng, không được làm việc riêng. Cô không giao quá nhiều bài tập về nhà mà để chúng tôi tự cảm nhận bởi đó là môn Tiếng Việt, sự cảm nhận của chính bản thân mỗi học trò sẽ tốt hơn việc gò ép chúng làm những bài tập khuôn mẫu. Những tiết học của cô thường đan xen với các câu chuyện thực tế của cuộc sống để chúng tôi có cái nhìn thiết thực hơn về xã hội cũng như tự bày tỏ ý kiến cá nhân về một vấn đề gì đó. Cũng nhờ vậy mà mỗi tiết học đều sôi nổi và trôi nhanh trong sự hào hứng và thích thú của học sinh. 

Tôi thấy thích phương pháp dạy học của cô. Chúng tôi không quá căng thẳng về chuyện phải làm bài tập nhưng ai nấy đều chủ động nắm chắc những kiến thức cần thiết cũng như những gì trong sách vở yêu cầu. Ngoài giờ học, cô còn hay tâm sự với chúng tôi, ai có khó khăn gì trong cuộc sống đều có thể kể cho cô, cô sẽ giúp đỡ trong khả năng của mình. Cũng chính vì sự quan tâm chân thành ấy mà chúng tôi càng thêm yêu quý cô giáo chủ nhiệm của mình. Tình cảm ngày càng thêm khăng khít, nó không chỉ là tình thầy trò bình thường nữa mà ấm áp như chính những người thân trong gia đình. Chúng tôi yêu quý cô và cô cũng quan tâm, chăm sóc chúng tôi như sự quan tâm của những người thân thiết nhất. 

Cô giáo chủ nhiệm năm lớp năm là cô giáo mà tôi yêu quý nhất. Sự dạy dỗ, tình cảm mà cô dành cho chúng tôi có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ không thể nào quên. Công lao to lớn ấy đã giúp chúng tôi lớn khôn và có thêm nhiều kiến thức bổ ích để đám học trò có thể tự tin bước về phía trước với biết bao chông gai đang chờ đợi.