Kể về những đổi mới ở quê em đạt điểm cao

0
Loading...
Kể về những đổi mới ở quê em đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Kể về những đổi mới ở quê em

Bài làm

Cuộc sống luôn vận động, thay đổi không ngừng buộc con người cũng phải biến đổi theo thời gian. Trong thời đại ngày càng hiện đại như ngày nay, nhiều vùng nông thôn đã có những đổi mới đáng kể, quê của tôi cũng là một trong số đó. Miền quê nghèo ngày nào đã mang một bộ mặt hoàn toàn khác mà mỗi lần về thăm quê tôi lại cảm nhận được thêm một chút những điều đổi mới ấy.

Là kiểu vùng quê điển hình của nông thôn miền Bắc, quê tôi cũng từng gắn liền với lũy tre xanh, giếng nước, gốc đa, đình làng. Mỗi lần bố chở mẹ con tôi về đến đầu làng, bố sẽ đi chậm lại một chút, vừa đi vừa kể cho tôi về lũy tre xanh đầu làng là nơi ngày xưa bố vẫn hay chơi trốn tìm, hay là thành lũy bảo vệ làng tôi khỏi súng đạn của kẻ thù suốt bao năm kháng chiến lịch sử. Còn nhớ ngày bé, mỗi lần về quê, tôi đều được các anh, chị họ dẫn đi chơi khắp cả xóm làng, đi trên con đường đất mà chẳng ngại bẩn, chơi những trò chơi dân gian như chơi chuyền, ô ăn quan, nhảy dây,… trong sân đình. Mùa hè, chúng tôi cũng tắm ao, cũng thả diều, chăn trâu. Những ngày bà đi làm đồng, tôi sẽ năn nỉ bà cho tôi đi theo. Tôi rất thích đứng trước những cánh đồng như trải dài đến tận chân trời, tầm mắt được mở rộng hết cỡ ngắm nhìn làng quê thanh bình của tôi. Thường tôi hay giúp bà nhổ cỏ dại để bà tôi cấy mạ, bắt đầu một vụ mùa mới, cũng có lúc tôi lại nghịch ngợm chạy sang những đồng bên cạnh của nhà chú, nhà bác tôi hay của những người láng giềng ngay trong xóm, vừa hỏi han, trò chuyện vừa giúp mọi người một tay. Làm mệt, mọi người lại cùng tụ lại dưới gốc đa cổ thụ đầu làng, trò chuyện, cười đùa. Ngồi dưới bóng mát của cây đại thụ cả trăm năm tuổi, nghe người lớn kể về những câu chuyện lịch sử của làng từ thời còn kháng chiến chống Pháp, chống Mĩ là điều tôi thích nhất. Giữa chốn thành thị náo nhiệt, tìm đâu ra một nơi thanh bình như gốc đa làng quê tôi? Cũng có những ngày phiên chợ, tôi lại cùng cô tôi đi chợ từ sáng sớm, mua rau, củ, thịt, cá, cá gì cũng tươi cả. Ở phiên chợ quê nho nhỏ này, người ta cũng vội vàng, tấp nập nhưng lại không hề có cảm giác bon chen như thành phố. Cũng ở những phiên chợ ấy, tôi luôn bắt gặp những món quà vặt mà tôi chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe đến tên. Chính là những món quà quê giản dị mà thơm ngon vị ngọt của lúa, của đỗ, của ngô. Quê tôi là một vùng quê khá nghèo và có phần lạc hậu, nên nhà ở đây hầu hết vẫn là nhà ba gian, hai gian, mang đậm phong cách nhà ở truyền thống của vùng nông thôn Bắc Bộ. Sân trước nhà trồng cây bưởi, cây cau, còn có đàn chó nằm một góc canh cổng, sau nhà là đàn gà, chuồng lợn, con bò lớn được buộc vào gốc cây táo ta, cách đó một đoạn là khoảng ao nhỏ nước mát lạnh để những ngày hè nắng nóng, trẻ con lại rủ nhau xuống đó bơi lội, chơi đùa. Tối tối, sau khi ăn cơm xong, tôi thường nằm trên chiếc chõng tre của ông kê ở ngoài sân, ngửa mặt lên trời ngắm những vì sao phát sáng lấp lánh ở tít trên cao, giữa nền trời đêm đen sẫm. Nằm một lúc sẽ buồn ngủ mà ngủ quên mất nên ông luôn phải đánh thức tôi dậy để tôi vào giường ngủ. Sáng sớm hôm sau, gà gáy từ bốn, năm giờ sáng đánh thức tất cả mọi người cùng dậy chuẩn bị cho một ngày mới bận rộn. Quê tôi những ngày tôi còn nhỏ chính là như vậy.

Loading...

Kể về những đổi mới ở quê em đạt điểm cao

Kể về những đổi mới ở quê em

Nhưng thời gian trôi qua, có những thứ giữ nguyên, có những thứ đã thay đổi. Lũy tre làng tôi vẫn xanh rì như thế nhưng dường như đã không còn dày như trước. Người ta chặt tre chủ yếu để có đất làm nhà chứ không phải để làm ra những chõng tre, rổ, giá bằng tre, nứa nữa. Đình làng tôi vẫn vậy, linh thiêng, gần gũi, nhưng người ghé qua đã thưa thớt hơn, những trò chơi dân gian hình như cũng dần vắng bóng trong đời sống sinh hoạt của trẻ con ngày nay, thay vào đó là những trò chơi công nghệ hiện đại trên điện thoại thông minh. Nông thôn đô thị hóa, đời sống người dân cũng được cải thiện, đầy đủ, sung túc hơn. Cuộc sống hiện đại không còn phụ thuộc quá nhiều vào trồng trọt, chăn nuôi nữa, người ta dần đi làm ở các khu công nghiệp, nhiều thanh niên bắt đầu lên thành phố tìm việc làm, những cánh đồng lúa không còn bát ngát như trong thời thơ ấu của tôi nữa. Tôi vẫn ra đồng giúp bà làm việc, vẫn ngồi nghỉ dưới gốc đa cổ thụ nghe người lớn nói chuyện. Trong câu chuyện của các bà, các cô bây giờ, mọi người nói về chuyện vùng quê nghèo của chúng tôi đã thay đổi nhanh ra sao, nói về phiên chợ quê giờ đã trở thành chợ hàng ngày, không còn những ngày nhất định trong tháng người ta nô nức đi chợ phiên để bán, để mua những gì mình đã nhọc công lao động vất vả mà làm nên nữa. Tôi có chút lưu luyến vùng quê yên bình của ngày xưa. Nhưng rồi tôi nhận ra những đổi mới ấy đã cải thiện cuộc sống của người dân quê tôi rất nhiều. Những ngôi nhà hai, ba tầng khang trang mọc lên, san sát nhau, khoảng sân rộng dần bị thu hẹp lại. Người ta không còn nuôi nhiều gà, lợn nữa, nhiều nhà cũng đã chẳng còn trâu, bò. Cuộc sống thay đổi, nề nếp sinh hoạt của mọi người cũng đổi khác. Tôi không còn được ngắm những vì sao, vầng trăng sáng cả bầu trời nữa, đèn đường và đèn từ các nhà hắt ra soi sáng dọc con đường nhựa trơn tru. Sau bữa cơm chiều, nhiều người thức muộn hơn một chút, bắt đầu có thói quen xem các chương trình ti vi rồi mới đi ngủ. Quê tôi đã thay đổi như thế đấy!

Mỗi vùng nông thôn rồi sẽ đều đổi mới để phù hợp với tốc độ phát triển của đất nước ngày nay. Quê tôi từ một vùng nông thôn nghèo nay đã trở thành vùng quê công nghiệp, mang một diện mạo mới khang trang, hiện đại hơn. Tôi luôn mong không chỉ quê mình mà mọi vùng quê trên đất nước Việt Nam này trong quá trình đổi mới đều sẽ phát triển hơn, giúp cải thiện cuộc sống của người dân và vẫn giữ nguyên được những giá trị truyền thống từ ngàn đời nay.

Hải Anh