Kể về ước mơ của em đạt điểm cao

0
Loading...
Kể về ước mơ của em đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Kể về ước mơ của em

Bài làm

Người ta vẫn thường nói, người nghèo nhất trong tất cả mọi người không phải là người không có lấy một xu dính túi, mà là người không có lấy một ước mơ. Bất kì ai, sống một cuộc đời không có ước mơ, hoài bão, đều thật là uổng phí. Là một học sinh mới bước qua cánh cổng trường trung học cơ sở, tôi cũng có ước mơ của riêng mình, chính là ước mơ được trở thành một họa sĩ tài giỏi mà tôi ấp ủ từ lâu.

Có lẽ mọi người cũng đã biết, ước mơ chính là những điều tốt đẹp mà ta luôn hướng tới. Nó tuy là thứ gì đó vượt ngoài tầm với của ta, nhưng chính điều đó lại khiến ta phải cố gắng hơn, giúp ta có khát vọng và nghị lực để thực hiện được ước mơ, hoài bão của mình. Cuộc sống hẳn sẽ trở nên tươi đẹp hơn khi ta có ước mơ, biết nuôi dưỡng và cố gắng hết sức để hiện thực hóa ước mơ của mình. Nhưng thành công cũng cần rất nhiều đánh đổi. Trên con đường thực hiện ước mơ của mình, ta sẽ gặp phải vô vàn những khó khăn, thử thách mà ta phải mạnh mẽ đối mặt và vượt qua. Ước mơ trải qua những thách thức ấy sẽ càng trở nên đáng quý, đáng trân trọng hơn, trở thành một phần không thể thiếu giúp cuộc sống của ta tươi đẹp hơn. Sống và làm việc vì ước mơ, hoài bão của bản thân, ấy mới là một cuộc đời đáng sống.

Theo lời bố mẹ kể, và cũng theo như những gì tôi nhớ, thì từ khi mới học mầm non, tôi đã rất thích vẽ. Có lẽ do ông nội rất thích tranh, những bức tranh đủ loại treo trên tường phòng khách, phòng ngủ luôn thu hút tôi một cách kì lạ. Có rất nhiều tranh chép lại của các họa sĩ nổi tiếng, còn có những bức mới được sáng tạo, phong cách hiện đại hợp thời vô cùng. Đặc biệt nhất trong số đó có lẽ là tranh dân gian Việt Nam. Những bức tranh được vẽ trên giấy dó, giấy điệp như Đám cưới chuột, Hứng dừa, Ngũ hổ, Bịt mắt bắt dê,… luôn khơi dậy trong tôi tò mò muốn tìm hiểu về những dòng tranh đặc sắc của dân tộc. Nhớ ngày bé, mỗi buổi trưa sau khi ăn cơm xong, thay vì ở yên trong phòng ngủ trưa thì tôi lại trốn bố mẹ sang phòng ông bà để ngắm những bức tranh không chỉ được treo trên tường mà còn có nhiều bức được ông cất giữ cẩn thận trong ngăn tủ. Tôi bắt đầu vẽ khi các cô giáo ở trường mầm non cho chúng tôi làm quen với giấy và bút màu. Những cây bút đủ màu vẽ lên giấy trắng để lại những sắc màu khác nhau rất nhanh đã gây ấn tượng với tôi. Ban đầu chỉ là những nét vẽ nghệch ngoạc không ra hình thù trên tường nhà hay tập giấy bố mua, sau này mẹ đã cho tôi tham gia một lớp học vẽ ở trường. Tôi thích vẽ về cuộc sống quanh mình, người thân, bạn bè, trường lớp. Hay đôi khi vẽ tranh chỉ là một cách để tôi thể hiện suy nghĩ, cảm xúc của mình, dù có thể nó chẳng có một nội dung rõ ràng, chỉ là vài màu sắc tôi yêu thích, những món ăn tôi vừa được ăn trong bữa trưa, bầu trời màu đỏ xuất hiện trong giấc mơ đêm qua… Vẽ những điều bình dị ấy lên giấy, tôi mong muốn sau này ước mơ của mình sẽ thành hiện thực, ước mơ được vẽ, được chia sẻ cảm xúc, suy nghĩ, những góc nhìn khác nhau của riêng tôi về cuộc sống xung quanh với tất cả mọi người. Giống như những nghệ nhân tranh dân gian, như những họa sĩ nổi tiếng trên thế giới, dùng tài năng hội họa của mình để truyền cảm hứng cho những người xung quanh, có được những sáng tác có thể xoa dịu vết thương trong tâm hồn, giúp mọi người vui vẻ, hạnh phúc. Ước mơ của tôi chỉ xuất phát từ sở thích ngây ngô của trẻ con, nhưng cho đến bây giờ, trở thành một họa sĩ chân chính vẫn luôn là hoài bão mà tôi ấp ủ và cố gắng hết sức để thực hiện được.

Loading...

Kể về ước mơ của em đạt điểm cao

Kể về ước mơ của em

Tôi không dám tự nhận bản thân vẽ đẹp, nhưng cô giáo ở trường đã nhận thấy tôi có năng khiếu về hội họa. Đã từng có một thời gian, tôi nhận ra trong lớp có nhiều bạn vẽ rất đẹp, đẹp hơn tôi rất nhiều. Khi ấy tôi đã rất tự ti, thậm chí còn nghĩ đến việc từ bỏ ước mơ của mình. Thật may mắn, có lẽ vậy, vì ông tôi sau khi biết được chuyện đó, đã an ủi, động viên tôi. Tôi còn nhớ như in lời của ông khi ấy: “Nếu cháu đã coi vẽ tranh là một sở thích, một cách để cháu thể hiện suy nghĩ, cảm xúc của mình, thì đâu cần phải quan tâm đến những người khác vẽ đẹp ra sao. Trong hội họa, không có tiêu chuẩn nhất định nào về đẹp hay xấu, cháu vẽ một cách chân thành nhất, bằng tất cả tình cảm của mình, đó là đẹp nhất”. Nhờ lời khuyên ý nghĩa đó của ông, tôi đã lấy lại được tự tin tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Cũng từ đó, tôi càng yêu thích vẽ tranh hơn, bản thân cũng có một cái nhìn mới về hội họa và việc vẽ tranh. Chính nhờ chuyện này mà tôi càng mong muốn và cố gắng để có thể trở thành một họa sĩ tài giỏi hơn. Ngoài việc chăm chỉ học vẽ, tôi vẫn luôn nghiêm túc học văn hóa, bởi tất cả đều là những tri thức không thể thiếu phục vụ cho cuộc sống của mỗi người, cũng là những điều răn dạy ta nên người, luôn làm những điều đúng đắn, chính nghĩa.

Có ước mơ đã là điều đáng quý, nhưng làm thế nào để nuôi dưỡng được ước mơ đó mới là điều quan trọng hơn. Tôi luôn tự hứa với bản thân mình sẽ học tập và rèn luyện thật tốt để có thể thực hiện được ước mơ của mình, không làm phụ lòng gia đình, thầy cô và bạn bè ủng hộ. Cố gắng hết sức mình bằng đam mê chân chính, tôi tin bất cứ ước mơ nào cũng sẽ trở thành sự thật.

Hải Anh