Nhà văn Nga L. Tôn – xtôi nói: "Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường. …, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống". Bằng một bài văn ngắn, anh (chị) hãy nêu những suy nghĩ của mình về vai trò của lí tưởng trong cuộc sống con người

0

Nhà văn Nga L. Tôn – xtôi nói: “ là ngọn đèn chỉ đường…., mà không có phương hướng thì không có ”. Bằng một bài văn ngắn, anh (chị) hãy nêu những của mình về vai trò của lí tưởng trong cuộc sống con người

Hướng dẫn

Không biết bao nhiêu lần, trong cuộc sống của mỗi con người, những câu hỏi này đã vang lên: Tôi đến từ đâu? Tôi sinh ra để làm gì? Và tôi sẽ đi về đâu? Đó là những câu hỏi truy tìm ý nghĩa của đời sống, cũng là câu hỏi để kiếm tìm lí tưởng, giúp con người hướng tới đích, hướng tới những giá trị tốt đẹp, xứng đáng với vị trí tồn tại của mình. Chính vì thế, L.Tôn-xtôi – người đã kiên định suốt đời vì những lí tưởng nhân văn cao quý trong cuộc đời và trong tác phẩm của mình đã khẳng định: , mà không có phương hướng thì không có cuộc sống.

Loading...

Nhưng lí tưởng là gì? Lí tưởng chính là ước mơ, là định hướng cuộc sống. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói Không có gì quý hơn độc lập, tự do và Người đã suốt đời theo đuổi một : Làm sao cho dân ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Đó là lí tưởng của một bậc vĩ nhân, những bậc anh hùng, của những chiến sĩ tiên phong của nhân loại. Đồng thời, cũng có biết bao những con người vô danh đã âm thầm, bền bỉ, thậm chí hi sinh cuộc sống của mình vì tự do của nhân loại, của dân tộc, vì cuộc sông tốt đẹp hơn của mỗi chúng ta. Những năm tháng ấy, được hi sinh quên mình để đất nước không còn tiếng bom đạn, bầu trời xanh được bình yên. Đó thực sự là những người dẫn đường, những người đã giương cao ngọn đèn chỉ đường để chúng ta hướng tới những giá trị tốt đẹp, thực sự xứng đáng với danh hiệu Con Người. Tôi và các bạn, chúng ta chỉ là những con người bình thường, nhưng khi chúng ta chọn cho mình một mục đích sống đẹp và kiên trì hướng tới mục đích đó, chúng ta sẽ có lí tưởng của mình. Bằng đời sống nhỏ bé của mình, như một giọt nước, chúng ta hòa vào dòng chảy mạnh mẽ của đời sống, để cùng hướng tới ánh sáng và ấm áp của tự do, , ,… và như thế chúng ta không phải nuối tiếc vì những năm tháng ngắn ngủi của một đời người đã tràn đầy ý nghĩa. Tôi được biết ở chùa Bồ Đề (Gia Lâm, Hà Nội) đã trở thành nơi mái ấm tình thương của hơn 80 em nhỏ lang thang, cơ nhỡ, khuyết tật, bị bỏ rơi,… Tôi chưa rõ lí tưởng của các nhà tu hành ấy có khác gì người thường nhưng có lẽ, khát vọng hướng thiện là bước khởi đầu trên con đường tìm đến giác ngộ, giải thoát và hiển nhiên, đó cũng là ngọn đèn chỉ đường của thế gian này. Còn biết bao nhiêu con người nhỏ bé bằng cuộc sống nhẫn nại vị tha quên mình vì người khác, hàng ngày, hàng giờ đã thắp sáng thêm ngọn đèn chỉ đường ấy. Nhờ những đốm sáng nhỏ nhoi ấy, ánh dương ngời sáng, soi chiếu hành trình nhọc nhằn, bất trắc đầy khó khăn trong cuộc sống không bao giờ lụi tắt. Những con người nhỏ bé ấy không suy tư nhiều về hai chữ lí tưởng nhưng cuộc đời họ là hiện thân của lí tưởng cao đẹp nhất và khó khăn nhất mà con người cần hướng tới: biết yêu thương người khác như chính mình. Lớn lao hay nhỏ bé, dẫn đường cho hành trình của cả nhân loại, cả thời đại hay soi rọi cho những lối nhỏ của mỗi cuộc đời bình thường, lí tưởng luôn là những giá trị tinh thần cao quý, đẹp đẽ mà con người hướng tới cả trong tâm trí và hành động. Một cuộc sống không hướng tới một điều gì tốt đẹp, không khao khát làm gì cho ai là một cuộc sông vô nghĩa, phí lí. Không có một ngọn đèn chỉ đường trong tâm trí và hành động, con người dễ sa vào lối sống vị kỉ, buông thả, thác loạn hoặc mệt mỏi, chán chường. Lí tưởng và niềm tin vào lí tưởng là nguồn sức mạnh giúp ta vượt lên những thử thách đáng sợ, những cám dỗ tầm thường.

Xem thêm:  Bài 10 - Ếch ngồi đáy giếng

Một người bạn hỏi tôi: Bạn có bao giờ nghĩ mình sống vì cái gì không? Thật không dễ trả lời câu hỏi này. Tôi vẫn chưa biết rõ mình là ai và sẽ làm gì. Nhưng nếu tôi là một người , tôi mong ước rằng của mình sẽ cảm thấy tôi có thể là người bạn của các em và vui mừng mỗi khi tôi bước vào lớp. Có thể nói, tôi chẳng làm được điều gì lớn lao, phi thường nhưng tôi sẽ cố gắng để sự có mặt của tôi sẽ đem lại niềm vui cho yêu, cho bạn bè, cho một ai đó bên cạnh mình. Tôi biết mình không chỉ mơ ước về những điều ấy. Phải làm gì cho cuộc sống của mình trở thành một món quà tặng cho yêu? Đó thật sự là một điều khó khăn nhưng tôi sẽ cố gắng để ánh sáng của ngọn đèn ấy không bao giờ lụi tắt, để những năm tháng mà tôi may mắn được sinh ra, được sống và được nhìn thấy ánh mặt trời trên thế giới này không phải là những tháng năm vô nghĩa.

Thu Trang