Phân tích bài thơ Khi Con Tu Hú của Tố Hữu đạt điểm cao

0
Loading...
Phân tích bài thơ Khi Con Tu Hú của Tố Hữu đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Phân tích bài thơ Khi Con Tu Hú của Tố Hữu

Bài làm

Tố Hữu không chỉ là một  nhà hoạt động cách mạng tài ba mà còn là một nhà thơ nổi tiếng. Các sáng tác của ông tập chung chủ yếu vào chủ đề cách mạng, cổ vũ tinh thần kháng chiến của nhân dân cũng như thể hiện lòng yêu nước thiết tha, mặn nồng. Bài thơ “Khi con tu hú” là một sáng tác tiêu biểu thể hiện khát khao được tự do, được cống hiến sức mình cho con đường giành lấy độc lập của dân tộc.

“Khi con tu hú” được sáng tác vào tháng 7 năm 1939 khi tác giả đang bị giam cầm trong nhà tù Thừa Thiên. Ở không giai ngục tù tăm tối và chật hẹp, trong cái không khí ngột ngạt đến khó thở của bốn bức tường cao, Tố Hữu đã viết lên những vần thơ thật đẹp. Những câu thơ ấy là nỗi lòng của chính người chiến sĩ cách mạng đang khát khao được tự do, được vùng vẫy giữa đất trời bao la.

Mở đầu bài thơ là bức tranh vào hạ thật tươi vui và ngập tràn màu sắc:

Khi con tu hú gọi bầy

Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần

Hè đến, những chú chim tu hú bắt đầu cất cao tiếng hót. Chúng hót vang trời, í ới gọi nhau như một đám trẻ con nhao nhác. Tiếng tu hú là “đặc sản” quen thuộc của mùa hè. Mỗi khi nghe thấy, trong lòng lại như hân hoan “vậy là mùa hè đã về”.

Hè về, lúa chiêm bắt đầu điểm lên màu vàng óng mượt. Những trùm trái cây lủng lẳng trong vườn cũng gọi nhau tăng thêm độ ngọt, độ bóng bẩy và căng tròn. Mọi thứ như đang “lặng lẽ” bước đi như chính bước chân “lặng lẽ” của mùa hè đang đến và cũng đang dần trôi qua. “Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần”, tất cả như bình thản không hề vội vã. Một không gian tràn ngập sức sống và đầy năng lượng.

Nhà thơ nhớ về những sắc màu quen thuộc của quê hương, nhớ về những âm thanh tưởng như chẳng thể nào quên.

Vườn râm dậy tiếng ve ngân

Bắp rây vàng hạt, đầy sân nắng đào.

Hè đến, những chú ve đua nhau kêu inh ỏi. Chúng ẩn mình trong màu xanh tươi tốt của khu vườn, ngân vang trong cành lá. Âm thanh ấy là thức quà đặc biệt của mùa hè nơi thôn quê. Tiếng ve làm rộn ràng cả bầu trời, nó như bản nhạc đầy sống động dấy lên khiến con người thêm tươi vui, yêu đời. Tiếng ve ngân nga trong vườn cây còn nơi góc sân, màu vàng ươm của bắp bao phủ toàn bộ không gian. Sắc vàng của bắp hòa cùng sắc “đào” của ánh nắng như tô thêm phần chói chang, rực rỡ. Tất cả những âm vang ấy, màu sắc ấy là những gì thân thuộc nhất của làng quê, của gia đình. Bức tranh trước mắt ta như nỗi nhớ quê hương da diết của chính nhà thơ. Nhớ thơ, trong không gian chật chội và tối tăm của ngục từ, vẫn chưa một lần ngừng nhớ quê hương, ruộng vườn.

Nhớ nhà, nhớ quê hương, nhà thơ càng khát khao được thoát ra khỏi ngục tù hôi hám:

Loading...

Trời xanh càng rộng càng cao

Đôi con diều sáo lộn nhào tầng không

Qua song cửa sắt của nhà tù, người chiến sĩ ngắm nhìn màu xanh thăm thẳm của bầu trời mùa hè. Trời cứ trong xanh và cao mãi không điểm dừng. Màu xanh ấy trải dài ra vô tận. Giữa nền xanh tươi mới nổi bật lên hình ảnh “đôi con diều sáo” đang “lộn nhào tầng không”. Chúng tự do thả mình vào không gian ngập tràn ánh nắng và âm thanh. Hình ảnh diều sáo lộn nhào như chính khát vọng được sống, được tự do của nhà thơ. Người chiến sĩ đang bị giam cầm vẫn luôn khao khát được thoát ra khỏi những bức tường chật chội, muốn được tự do tự tại hòa mình vào thiên nhiên. Dường như chưa bao giờ anh ta cam chịu, vẫn không ngừng mơ ước và hy vọng. Chính tinh thần “thân thể ở trong lao, tinh thần ở ngoài lao” mới giúp nhà thơ có được những cảm hứng đầy tự do như vậy.

Phân tích bài thơ Khi Con Tu Hú của Tố Hữu đạt điểm cao

Phân tích bài thơ Khi Con Tu Hú

Trước sự tươi đẹp của cuộc sống và thiên nhiên bên ngoài, cùng với sự chật chội đầy khó chịu bên trong nhà lao, giọng thơ từ da diết nhớ nhung chuyển thành nỗi uất hận khôn nguôi.

Ta nghe hè dậy bên lòng

Mà chân muốn đạp tan phòng, hè ôi!

Ngột làm sao chết uất thôi

Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu.

Mùa hè đã đến, bao âm thanh rộn rã, bao sắc màu tươi đẹp bao trùm khắp nơi nơi. Mọi thứ trào dâng trong lòng người chiến sĩ. Mùa hè như thôi thúc, thúc giục nhà thơ “đạp tan phòng” gian chật chội để chạy đến ngay với cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp. Mọi thứ tràn đầy sức sống và sự khỏe khoắn như ánh nắng vàng vọt của mùa hè.

Thiên nhiên càng đẹp bao nhiêu, càng say đắm bao nhiêu thì khát khao được tự do của người tù nhân càng cháy bỏng bấy nhiêu. Nỗi khát khao ấy trào lên thành lòng uất hận muốn phá tung tất cả để được hòa mình vào thiên nhiên, vào đất trời. Cảm giác mọi thứ uất ức, ngột ngạt như bủa vây, siết chặt không muốn cho con người được sống nữa. Khát khao được sống, khát khao được tự do trở thành nỗi uất hận khi ngoài kia cuộc sống tươi đẹp biết bao nhiêu thì cuộc sống trong song sắt tăm tối và chật hẹp bấy nhiêu. Một ý chí kiên cường và bất khuất không chịu gục ngã và cam chịu trước cảnh tù đày.

Tiếng tu hú ở đầu bài thơ gọi hè về, gọi những bức tranh tươi đẹp đầy sắc màu và âm thanh hiện ra trước mặt nhà thơ. Thế nhưng, đến cuối bài, vẫn tiếng tu hú ấy nhưng sao nó lại thiết tha đến vậy. Nó gợi nhớ, gợi thương, thúc giục người chiến sĩ lên đường chiến đấu và không ngừng hy vọng về một tương lai tốt đẹp phía trước. Bài thơ khép lại bằng tiếng chim tu hú đầy cảm xúc.

“Khi con tu hú” là sáng tác tuyệt hay của người chiến sĩ Tố Hữu. Nó không chỉ là biểu tượng tươi đẹp của quê hương, của đất nước mà còn là tiếng gọi của niềm khát khao tự do cháy bỏng. Bài thơ vẽ lên bức tranh người chiến sĩ cộng sản Tố Hữu với lòng yêu nước nồng nàn, đủ để ta ngưỡng mộ và tin yêu.

Seen