Phân tích bài thơ Ngắm Trăng của Hồ Chí Minh đạt điểm cao

0
Loading...
Phân tích bài thơ Ngắm Trăng của Hồ Chí Minh đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Phân tích bài thơ “Ngắm trăng” của Hồ Chí Minh

Bài làm

Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc mà còn là nhà thơ, nhà văn nổi tiếng. Các sáng tác của Người thường viết về cách mạng, về tình yêu quê hương, đất nước tha thiết. Bài thơ “Ngắm trăng” là một sáng tác thể hiện được tinh thần yêu nước, yêu thiên nhiên của người chiến sĩ hết lòng vì nước, vì dân.

Bài thơ là một trong những sáng tác hay nhất trong tập “Nhật kí trong tù” được Bác sáng tác trong suốt thời gian bị giam cầm ở nhà tù Tưởng Giới Thạch. Khung cảnh sáng tác thật đặc biệt, người thi sĩ viết nên những vần thơ dạt dào cảm xúc khi đang bị đọa đày ở ngục tù tối tăm, chật hẹp. Thế nhưng, chính vì hoàn cảnh đầy “nghịch lý” ấy mà bài thơ lại làm nổi bật lên lòng yêu thiên nhiên sâu đậm của người tù nhân.

Trong một đêm tối, người chiến sĩ ngắm nhìn ánh trăng qua song sắt nhà tù.

Trong tù không rượu cũng không hoa

cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ

Không gian ngắm trăng cũng thật sự đặc biệt. Lâu nay, những cuộc ngắm trăng thường được diễn ra ở vườn, ở sân với rượu ngon và hoa thơm cảnh đẹp, bên cạnh là những người bạn hiền để hàn huyên, thưởng thức. Nhưng Bác lại ngắm trăng khi chẳng có bất cứ thứ gì bên cạnh, chỉ là sự hôi hám và chật hẹp của nhà giam. Chẳng hoa, chẳng rượu nhưng với Bác được ngắm trăng, được ngắm nhìn những gì đẹp đẽ nhất của thiên nhiên cũng là một thứ vui tao nhã không gì sánh bằng. Chính cái khung cảnh ngắm trăng “có một không hai” ấy mà ta càng thấu hiểu lòng yêu thiên nhiên của Bác lớn lao đến nhường nào. Bác bỏ qua tất cả những vật chất bên ngoài, quên hết đi những đọa đày của chốn ngục tù chỉ để thưởng thức vẻ đẹp của ánh trăng một cách trọn vẹn. Câu thơ bình dị nhưng dạt dào tình cảm. Bác vui với vẻ đẹp của thiên nhiên, hòa mình vào sự mê đắm của đất trời hay cũng có thể là sự tiếc nuối trăng đẹp như thế, thơ mộng như thế mà chẳng có rượu có hoa, lại thêm gồng xích cùm trói chân tay?

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ

Phân tích bài thơ Ngắm Trăng của Hồ Chí Minh đạt điểm cao

Loading...

Phân tích bài thơ Ngắm trăng

Ánh trăng đẹp là vậy, hiền hòa là vậy thì sao có thể hững hờ mà cho qua. Cảnh đẹp ấy phải được thưởng thức trọn vẹn dù xung quanh đang bủa vây biết bao tăm tối. Song sắt nhà tù làm sao có đủ sức mạnh để cản trở người tù nhân ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên. Chính nó càng làm cho con người thêm trân trọng sự tự do và quyền được sống. Tình yêu thiên nhiên của Bác, dù ở đâu vẫn cứ luôn hiện hữu. Người tù ngắm trăng bằng tất cả tình yêu trăng dào dạt cùng tâm thế muốn thoát ra ngoài, muốn được tự do vùng vẫy cùng thiên nhiên tươi đẹp.

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ

Từ phòng giam tối  om, ánh mắt Bác hướng trọn về vầng trăng đầy ánh sáng. Bác mải mê ngắm nhìn, mải mê tận hưởng trọn vẹn sự đẹp đẽ nhất của thiên nhiên. Nhìn về phía trăng, Bác như nhìn về ánh sáng của sự thanh bình. Tâm thế của Người thư thái hơn để quên hết đi những đớn đau và hôi tanh của chốn ngục tù. Những gì đen tối nhất của thực tại như bị nhấn chìm bởi ánh sáng hiền hòa của vầng trăng. Qua ô cửa sổ nhỏ bé của nhà tù, người tù nhân thả hồn vào với đất trời, với khát khao tự do, tự tại. Và cũng giống như một câu thơ của chính Bác “thân thể ở trong lao, tinh thần ở ngoài lao”, dù bị giam cầm trong bốn bức tường chật hẹp, tâm hồn Bác vẫn không bao giờ bị trói buộc hay khuất phục.

Đến câu thơ cuối, hình ảnh ánh trăng hiện lên trong phép nhân hóa đầy ấn tượng.

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ

Trăng có mặt, có ảnh mắt, có suy tư và cảm nhận. Trăng như người bạn tri kỷ đến ghé thăm Người. Trăng nhìn Bác qua song sắt, Bác ngắm trăng qua cửa sổ, hai tâm hồn như hòa quyện vào nhau, thấu hiểu nhau, cảm nhận về nhau qua ánh mắt chứ chẳng cần phải thốt nên lời. Phép nhân hóa cũng làm cho hai câu thơ cuối đối xứng hơn:

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng dòm khe cửa ngắm nhà thơ

Dường như giữa Bác và vầng trăng có sự đồng cảm sâu sắc. Họ cứ đắm đuối ngắm nhìn nhau như chẳng muốn rời. Ánh mắt trao về như như thấu hiểu từng suy tư và cảm nhận. Thiên nhiên và con người giao cảm cùng nhau. Người tù nhân bỗng chốc trở thành thi gia còn ánh trăng lại là một người bạn tâm tình, tri kỷ. Lời thơ đẹp đầy ý vị.

Tư thế ngắm trăng của Bác thật sự đặc biệt và hiếm thấy. Qua đó nó thể hiện tinh  thần lạc quan, ung dung tự tại của Người. Dù ở chốn ngục tù với những nhiều bạo lực và tăm tối, Bác vẫn luôn lạc quan nhìn về phía ánh sáng và hy vọng. Niềm tin của Bác như chưa bao giờ bị dập tắt và cũng chẳng có điều gì có thể dập tắt được khát khao tự do cũng như tình yêu thiên nhiên luôn hiện hữu trong tâm hồn Người. Bài thơ dạt dào cảm xúc, không hề có một chữ “thép” nào nhưng nó vẫn ngời ngời chất thép đầy bản lĩnh.

Qua bài thơ “Ngắm trăng” ta càng thêm ngưỡng mộ tình yêu thiên nhiên và sự lạc quan, yêu đời của Bác. Tinh thần của Người như ngọn lửa cổ vũ sức mạnh chiến đấu của nhân dân để hy vọng về nền độc lập, tự do, hạnh phúc cao quý.

Seen