Phân tích bài thơ Tức Cảnh Pác Bó của Bác Hồ đạt điểm cao

0
Loading...
Phân tích bài thơ Tức Cảnh Pác Bó của Bác Hồ đạt điểm cao
Đánh giá bài viết

Đề bài: Phân tích bài thơ “Tức cảnh Pác Bó” của Bác Hồ

Bài làm

Năm 1941, sau 30 năm bôn ba năm châu bốn bể để tìm ra con đường cứu nước cho dân tộc, Bác Hồ trở về để vẽ hướng đi mới cho cách mạng nước nhà. Cũng trong thời gian này, Bác sống và làm việc ở hang Pác Bó (Cao Bằng). Bài thơ “Tức cảnh Pác Bó” được sáng tác trong hoàn cảnh ấy để vẽ lên cuộc sống đầy gian khổ cũng như tinh thần lạc quan, yêu đời của vị cha già kính yêu.

Trong thời kỳ gian khó của cách mạng, Bác trở về và phải sống bí mật ở trong hang, ăn ở trong hang, làm việc cũng trong hang.

Sáng ra bờ suối tối vào hang

Đọc câu thơ lên, chắc hẳn ai cũng nghĩ đến cuộc sống đơn điệu, nhàm chán khi ngày nào cũng chỉ quanh quẩn hết hang rồi suối, hết suối lại vào hang. Ngày nào cũng như ngày nào, lặp lại một cách chán ngán khi không gian sống chỉ là cái hang nhỏ xíu, tối tăm và ẩm mốc. Không gian chật chội ấy làm sao có thể sống hết ngày này qua ngày khác được. Cuộc sống sẽ buồn tẻ biết bao nhiêu. Thế nhưng, với Bác lại khác. Nhịp thơ 4/3 như lời giới thiệu, trần thuật đầy vui vẻ và phóng khoáng. Cuộc sống của Bác diễn ra theo nề nếp. Mỗi sáng mai thức dậy, Bác đều ra bờ suối tập thể dục, hòa mình vào thiên nhiên trong lành. Cuộc sống ấy nhịp nhàng, hòa cùng với núi rừng, cây cỏ. Cảm tưởng như đó là lối sống an nhàn, ung dung tự tại mà biết bao người ao ước. Rồi mỗi khi tối đến, Người lại trở vào hang, nghiên cứu sử sách rồi chìm vào giấc ngủ yên bình sau một ngày dai. Quy luật vận động của cuộc sống diễn ra như một thói quen chẳng hề thay đổi, nó thể hiện phong thái ung dung, tinh thần chủ động và lạc quan, yêu đời của Người.

Bác vui vẻ với lối sống nề nếp và cảm thấy hạnh phúc khi được sống chan hòa với thiên nhiên.

Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng

Suốt 30 năm bôn ba, ăn đủ các món Đông – Tây, nhưng những thức ăn sẵn có của thiên nhiên đất Việt mới là món ăn mà Bác yêu thích. Không sơn hào hải vị, không thịt cá thơm ngon, Bác vui vẻ với những bữa cơm đậm chất núi rừng. “Cháo bẹ rau măng” là những gì sẵn có nhất ở vùng đồi núi Tây Bắc. Những món ăn dân giã, bình dị nhưng lại mang đậm hương vị quê hương. Ba chữ “vẫn sẵn sàng” gợi lên sự đủ đầy của rau cỏ nơi đây nhưng nó cũng thể hiện tinh thần “sẵn sàn” của Bác. Bác có thể ăn những món ăn dân giã ấy ngày này qua ngày khác không chán, thậm chí càng ăn càng thấy ngon, càng thêm yêu thích. Tinh thần “sẵn sàng” ấy cũng chính là sự sẵn sàng cho chiến đấu, cho sự đối đầu với khó khăn, thử thách phía trước trên con đường giải phóng dân tộc.

Dù khó khăn, thiếu thốn đến đâu thì Bác vẫn luôn vui vẻ, lạc quan. Còn gì thú vị và an nhàn hơn cuộc sống hòa hợp với thiên nhiên, với núi rừng. Sáng sớm được ra những con suối trong lành, róc rách chảy, tối về lại vào hang đá nghỉ ngơi rồi ăn những món rau, củ sẵn có của núi rừng. Cuộc sống ấy với Bác còn quý giá hơn những năm tháng lặn lội phương trời Tây.

Loading...

Trong gian khó, Bác vẫn miệt mài làm việc, vẫn miệt mài cống hiến cho dân tộc.

Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng

Khác với một không gian làm việc thông thường như có bàn gỗ, giấy bút và đèn điện sáng, Bác làm việc ở một nơi thật sự “thiên nhiên”. Bàn cũng chẳng phải là bàn gỗ hay bàn nhựa mà là bàn đá. Đá ở đây là đá tự nhiên, đá sẵn có ở trong hang chứ không phải là đá được người ta mài giũa phẳng phiu thành một cái bàn. Chiếc bàn làm việc của Bác thô sơ, sần sùi không bằng phẳng. Hai chữ “chông chênh” như muốn nói đến sự bấp bênh, không có điểm tựa. Thế nhưng chính cái nơi “chông chênh” ấy, Người đã viết nên cuốn Đường cách mệnh để đời, đã dịch biết bao trang sử Đảng mà phong trào cần, cách mạng cần. Một thế chông chênh không vững chắc nhưng đã làm nên biết bao nhiêu thứ quý giá cho cả dân tộc. Hai vế như đối xứng nhau trong cùng một câu thơ. Thế nhưng nó không đối lập mà lại bổ sung cho nhau để nhấn mạnh lên trong gian khổ, thiếu thốn, Bác vẫn cống hiến hết sức mình, vẫn làm nên những điều vĩ đại. Đó là tinh thần kháng chiến quật cường, không ngại gian khổ hy sinh, là tinh thần chiến đấu vì sự thắng lợi của cách mạng, vì độc lập tự do của Tổ quốc.

Phân tích bài thơ Tức Cảnh Pác Bó của Bác Hồ đạt điểm cao

Phân tích bài thơ Tức cảnh Pác Bó

Trong gian nan, thử thách nơi núi rừng Pác Bó, chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn trào dâng niềm hạnh phúc.

Cuộc đời cách mạng thật là sang

Nhắc đến chữ “sang” người ta sẽ ngay đến sự sa hoa, lộng lẫy nhưng với Bác, sang không phải dùng để chỉ vật chất. Những suối trong, hang tối, cháo bẹ, rau măng hay bàn đá chông chênh đều là những gì “sang” nhất trong cuộc sống của Người. Sự thiếu thốn và khó khăn như vậy nhưng Bác vẫn hạnh phúc và lạc quan. Có lẽ, sau 30 năm bôn ba khắp mọi nơi, được đặt chân lên đất mẹ, được chìm đắm vào thiên nhiên của đất mẹ là niềm hạnh phúc mà bấy lâu nay Người vẫn luôn khát khao. Và niềm hạnh phúc ấy cũng có thể là những tiên đoán khi Bác nhận ra thời cơ kháng chiến đang đến gần và chúng ta nhất định sẽ thắng lợi. Bác ung dung tự tại, lạc quan yêu đời và có niềm tin quyết thắng vào hướng đi đúng đắn của dân tộc.

Bài thơ “Tức cảnh Pác Bó” với bốn câu thơ thất ngôn tứ tuyệt đã vẽ nên cuộc sống đầy gian khó của chủ tịch Hồ Chí Minh. Thế nhưng đằng sau cái gian khó ấy là tình yêu thiên nhiên dạt dào, là niềm tin và ý chí quyết thắng của người chiến sĩ cách mạng. Những câu thơ khép lại càng khiến chúng ta thêm tin yêu và kính trọng vị cha già của dân tộc, biết ơn công lao to lớn mà Người đã dành trọn cho non sông, đất nước để có được nền hòa bình như ngày hôm nay.

Seen